DIỄN ĐÀN VIỆN VỆ SINH DỊCH TỄ TRUNG ƯƠNG

Hiện bây giờ là 24 Tháng 10 2018, 08:48

MÚI GIỜ UTC+07:00




Post new topic  Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 
       
Người gửi Tin nhắn
Gửi bàiĐã gửi: 11 Tháng 9 2018, 15:41 
Offline
User avatar

Tham gia diễn đàn từ ngày: 22 Tháng 6 2016, 16:49
Bài viết: 61
Trào lưu bốn chấm không(4.0) đang nóng lên từng ngày kể từ khi cá kho làng Đãi vụ đã đến được xứ sở cờ hoa và được chào đón nhiệt tình. Giềng, một trong những nguyên liệu làm cho niêu cá kho trở thành nổi tiếng phải kể đến công lao của Chí, hắn vừa đi vừa lẩm nhẩm.
Làm sao có thể quên được cái đêm đấy, khi thị Nở đem bát cháo hành ra lò gạch cho Chí …., nóng hổi, thơm mùi gạo mới, quện với mùi hành tươi cùng với mùi mồ hôi của thị…., thị thổi phù phù bát cháo… hắn húp từng miếng nhỏ, hé mắt nhìn thị… và nghĩ đến món quà mà hắn muốn tặng thị.
Tặng quà cho thị mới đúng kiểu “ cưa gái” hiện thời, mà phải là quà độc, sau này có chia tay, đòi cũng dễ tìm không lẫn với quà của những thằng khác.. Chí băn khoăn lắm, ở cái lò gạch này chỉ có đất non và gạch già, hình thù giống tất cả những đất và gạch của thằng khác, mà có khi của thằng khác to hơn, đen hơn… thị chắc sẽ quên ngay món quà của hắn, không được.
Chí vừa húp cháo, mắt lim dim… chút năng lượng vừa được bổ sung đúng lúc đã làm đầu hắn sáng lên. Đúng rồi, cạnh chỗ hắn hay tè, có cây gì đó mọc rất nhanh, mỗi khi hắn đứng lại thấy lá cao lên từng ngày, những cái lá bắt đầu cọ vào chân hắn, rồi bẹn và mới hôm qua thôi, lá cây đã vuốt cằm hắn rồi. Cây lớn nhanh thế, củ ắt phải to. Chí Phèo gật gật, hất hàm nói chỏng lỏn “ Sẽ có quà, độc luôn”. Trong lúc Nở còn đang ngơ ngác không hiểu gì, hắn ngật ngưỡng ra sau lò gạch, thị nhìn xuống bát cháo cạn đáy nghi ngờ “ chẳng lẽ cháo loãng thế ư” thị đã bốc trộm của cô tận 2 nắm gạo, thị xoè tay, đưa lên mũi , mùi gạo mới vẫn phảng phất trong bàn tay.
Phập, phập, phập… thị chồm người bật dậy, chạy ra sau lò gạch. Thị đứng khựng lại, ồ không, Chí mà đang… thì xấu hổ chết. Nhưng không, một cái rễ được đưa ngay trước mặt thị, không thể là rễ vì rất to, oài một cái củ.. Chí đưa thị “ cầm lấy”. Lật đật cầm cái củ dính đầy đất, thị mơ màng… chết rồi, đến giờ cô về, thị vơ vội cái bát rếch, chạy thuc mạng…
Nghe đâu, hôm đó cô thị mua được một mớ cá chép, về đến nhà thấy cháu gái cầm cái củ đưa lên, đưa xuống mơ màng, tức quá bèn giật lấy, băm nhỏ ném vào nồi cá đang kho. Và thật kỳ diệu, mùi cá kho hôm đó toả khắp làng, mọi người ai cũng tấm tắc và đua nhau đi tìm Chí để xin cây nhân giống, và chế biến món đặc sản xuất sang tận xứ cờ hoa.
Xứ cờ hoa biết được hương vị cá kho cũng nhờ phây buc của cô thị Nở, người đầu tiên kho cá với củ giềng của Chí, rồi nhờ công nghệ bún chấm cá kho mà bây giờ gọi trại là bốn chấm không (4.0), nguyên vật liệu, công thức chế biến được tải truyền và cái “ bờ rin tờ ba đê” ( printer 3D) đã tạo ra nồi cá kho trên đất nước xa xôi đó với số lượng không hạn chế. Chí chưa đến đó, nên cũng chẳng dám chắc các kho 3D có ngon như cá kho làng hắn không..
Vậy mà, tại cái làng nơi nguyên thuỷ của nồi cá kho nức tiếng này vẫn dùng một công cụ thô sơ để kiểm soát ra vào cổng đó là máy chấm tay mà nói cho sang mồm là máy chấm công. Thời buổi này, chỉ cần soi mặt vào ai phôn X là hắn có thể nhìn ngay thấy thị, vây mà muốn đến gặp thị lại phải qua cái cổng làng và ấn ngón tay vào cái màn hình bé xíu, thật phiền hà, thật lạc hậu. Màn hình trên cái máy ngớ ngẩn đấy chẳng thông minh tẹo nào, có phải lúc nào tay hắn cũng khô đâu, có phải lúc nào hắn cũng nhớ ngón nào là ngón điểm chỉ đâu, có tận 10 ngón tay mà chỉ được đăng ký điểm chỉ 2 ngón, thật quá đáng.
Nhưng biết làm sao, luật làng này nó như vậy. Hắn lầu bầu muốn chửi, nhưng chửi ai bây giờ? Lý trưởng, dễ bị thu lại đất cắm dùi và đuổi ra khỏi làng, thế thì vườn riềng cũng mất tiêu. Bá Kiến ư, không được, ai cho hắn tiền uống rượu bây giờ. Cô con Nở - cũng không nên, nhờ cô mà đặc sản của làng được quảng bá, làm mở mày mở mặt làng này và hắn cũng được nổi tiếng và giềng của hắn cũng bán chạy.
Nhưng hắn cần giải toả, hắn cần phải chửi và hắn bắt đầu chửi. Đầu tiên hắn chửi cái màn hình máy chấm tay bé tí, xấu xí lại yêu cầu cao, tay phải khô, phải ấm chạm vào thì mới hoạt động, kiểu này đi đâu cũng phải cầm thêm cái máy sấy?
Hắn chửi cái đồng hồ gắn liền trong máy chấm tay, thời gian thì du di không hợp lý, lẽ ra sáng mát mẻ thì chạy chậm mà hít thở không khí trong lành, buổi chiều nóng nực thế thì phải chạy thật nhanh để còn giảm tải tiền điện cho làng, đằng này cứ “ cong ăn cong, thẳng ăn thẳng”, quá chán.
Hắn chửi cái camera đứng trên máy chấm tay, theo dõi từ chân tơ kẽ tóc, may mà hôm hắn mây mưa với Nở ở bụi chuối vườn nhà, nếu cạnh máy chấm tay này chắc sẽ bị bọn hào lý đem ra cười cợt, nghĩ tới đó mặt Chí nóng phừng phừng.
Với trí thông minh có hạn của mình, Chí cũng thừa hiểu rằng mọi thứ đều phải lưu trữ để làm cho kho dữ liệu của làng trở thành “ Big Data” phù hợp với công nghệ 4.0.
Thế rồi hắn chợt nhớ ra, nồi cá kho nổi tiếng của làng được tạo ra từ máy in 3D thì xá gì ngón tay điểm chỉ của hắn không thể tạo được. OK, hắn sẽ chụp ngón tay, thả lên Zalo , kiẻu gì Nở chẳng thả tim và chuyển cho cô bằng Instagram. Chỉ dăm ba hôm, cùng lắm là vài tháng sẽ được lưu vào hồ sơ dữ liệu của làng. Và rồi chỉ cần hắn kết nối được với Mark Zuckerberg là mọi thông tin sẽ được lộ ra, mấy anh tin tặc ruồi sẽ nhảy vào, hack một cái là toàn bộ thông tin ở cái máy chấm tay kia sẽ biến mất trong một nốt nhạc. Cổng làng lại mở toang, như chưa hề có bún chấm cá kho.
Hắn hài lòng lắm, thế này không cần phải cầm chai rượu đi ăn vạ nữa rồi, thay avatar trên phây buc chắc sẽ lại đẹp zai như xưa. Nở ơi đợi nhé!




Đầu trang
   
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic  Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 

Social Media

 0  0  0  0

MÚI GIỜ UTC+07:00


Đang trực tuyến

Users browsing this forum: Không có thành viên nào and 1 guest


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum

Tìm kiếm với từ khoá:
Đi tới:  
cron