DIỄN ĐÀN VIỆN VỆ SINH DỊCH TỄ TRUNG ƯƠNG

Hiện bây giờ là 27 Tháng 1 2020, 18:06

MÚI GIỜ UTC+07:00




Post new topic  Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 
       
Người gửi Tin nhắn
 Tiêu đề bài viết: CÒN AI XEM PHIM TÌNH BUỒN?
Gửi bàiĐã gửi: 03 Tháng 11 2016, 20:42 
Offline

Tham gia diễn đàn từ ngày: 03 Tháng 8 2016, 17:34
Bài viết: 52
Tập tin đính kèm:
p3.jpg
p3.jpg [ 51.43 KiB | Viewed 1137 times ]
Đã bao lâu rồi, các bạn chưa xem một bộ phim tình, đúng nghĩa hơn, tình buồn? Phim tình-buồn (romantic drama film), chứ không phải phim tình-hài (romantic comedy, rom-com)? Phim tình-buồn, như cách chúng ta từng say mê Gone with the Wind, Casablanca từ thời xa xưa; The English Patient, Titanic, The Bridges of Madison County, The End of the Affair, In the Mood for Love, Happy Together… trong những năm 90 hay gần đây hơn, dễ nhớ hơn là Brokeback Mountain, Atonement, Revolutionary Road, The Reader, Eternal Sunshine of the Spotless Mind, Carol…
Những bộ phim tình-buồn tôi kể trên, có phim nào kết thúc bằng happy ending không, có phim nào cuối cùng, hai kẻ tình nhân yêu nhau say đắm và phải chiến đấu thậm chí cả cuộc đời họ cho tình yêu ấy đến được với nhau không? Hình như là không! Tại sao vậy?
Khác với những phim tình-hài với kết thúc thường là happy ending lắm lúc đậm mùi cổ tích hiện đại, những bộ phim tình-buồn để lại cho ta một cái kết day dứt và đôi lúc thật khó để thoát ra khỏi nó. Bởi chúng ta từng nghĩ, chỉ cần một tình yêu đích thực, chỉ cần hai kẻ đến với nhau bằng trái tim, thì còn điều gì có thể ngăn cản họ nữa?
Chúng ta luôn nhầm lẫn. Có hàng tá lý do núp lùm trong bóng tối, chờ những kẻ đang say đắm vì tình đang hạnh phúc đi qua và lao ra chắn lối. Cái tôi và sự kiêu hãnh quá lớn cùng những bi kịch đời thường giết chết tình yêu trong Gone with the Wind; chiến tranh và sự xáo trộn của thời cuộc giết chết tình yêu trong Casablanca, The English Patient; bổn phận và trách nhiệm giết chết tình yêu trong The Bridges of Madison County; thảm họa giết chết tình trong Titanic; lời nói dối thơ ngây giết chết tình trong Atonement; định kiến xã hội giết chết tình trong Brokeback Mountain, Carol, In the Mood for Love; sự vỡ mộng giết chết tình trong Revolutionary Road; sự lãng quên giết chết tình trong Eternal Sunshine of the Spotless Mind… Đủ một tá lý do núp lùm trong bóng tối nhảy ra ngáng đường tình yêu chưa?
Chưa đủ phải không? Vậy thì mời các bạn tiếp tục đến với những kẻ phá bĩnh khốn kiếp của tình yêu, những kẻ ta luôn chủ quan vì nghĩ tình yêu của chúng ta mạnh hơn chúng, cho đến khi ta tạo cơ hội cho bọn chúng nhảy xổ ra và giết chết tình ta. Hãy đến với những kẻ phá bĩnh tình yêu trong bộ ba Blue Valentine, The Places Beyond the Pines và kẻ ngã ngựa mới đây The Light Between Oceans.
Bộ ba này, có thể gọi là một trilogy, dù tôi không chắc đạo diễn của chúng – Derek Crianfance có chủ ý như thế không. Bởi đơn giản, đó là ba câu chuyện tình yêu thật đẹp của một nhà làm phim lãng mạn luôn xoáy ống kính của anh ta vào sâu tận bên trong nội tâm của nhân vật để đào xới nó; vào sự riêng tư thân mật của hai kẻ yêu nhau trong điệu cười, trong ánh mắt…; nhưng niềm hạnh phúc của tình yêu chỉ là tày gang so với chiều dài đằng đẵng của cuộc đời, khi bọn phá bĩnh luôn thừa cơ ngáng đường khi hai kẻ yêu nhau chủ quan nghĩ rằng chỉ cần tình yêu là đủ!
Blue Valentine là bộ phim xuất sắc và vượt trội nhất của Derek trong bộ ba, với tư cách là một biên kịch và đạo diễn. Ở tuổi 34 khi làm bộ phim này, Derek có độ chín tới của một gã đàn ông trưởng thành, không còn tin vào sự lãng mạn của tình yêu, hay nói cách khác, anh ta tin vào sự lãng mạn của tình yêu, nhưng không tin vào sự vĩnh cửu của nó. Và cái cách anh ta cấu trúc bộ phim này, khiến người xem chúng ta đôi lúc bị bóp nghẹt cảm xúc. Sự đan chéo của hai cột mốc thời gian, xoắn bện như một sợi dây thừng mà sự lãng mạn cuồng nhiệt của tình yêu 6 năm trước và thực tế khô khốc, nghiệt ngã của bổn phận, trách nhiệm hiện tại của hai kẻ yêu nhau nay đã là vợ chồng không ngừng đối mặt mỗi ngày, không ngừng va đập nhau, cứa vào nhau. Cấu trúc dàn dựng xoắn bện đó xuyên suốt bộ phim, khiến chúng ta, những kẻ dự cuộc, dần dần cảm nhận vết rạn trên chiếc bình gốm được tạo tác bởi tình yêu cho đến khi nó trở thành một đường nứt lớn chờ ngày nó vỡ tan tành.
Ryan Gosling với Dean và Michelle Williams với Cindy là hai kẻ sinh ra để dành cho nhau và dành cho Blue Valentine. Xem bộ phim này, diễn viên là nhân vật và nhân vật là diễn viên, họ hòa quyện vào nhau đến mức ta không buồn nhận ra đang xem một bộ phim, mà ta đang xem một vở kịch đời được điện ảnh hóa.
Dean là một gã thanh niên không có mục đích gì ở cuộc đời này. Anh ta chưa học hết cấp ba, làm nghề bốc vác cho một công ty dịch vụ vận chuyển. Bù lại, Dean đẹp trai, nụ cười sáng bừng khuôn mặt (còn ai hợp hơn Ryan Gosling), nhiều tài lẻ (đàn, hát, nhảy múa) cùng một trái tim nhạy cảm và rất nồng nhiệt. Cindy là một cô gái bình thường như những cô gái khác, một mẫu người “down to earth” điển hình, có chút mơ mộng nhưng luôn biết dừng trước cột mốc thực tế. Cô học ngành y, ở với bố và thi thoảng vào bệnh viện dưỡng lão thăm bà. Trong một lần vào thăm bà, Cindy gặp Dean, lúc anh đang vận chuyển đồ cho bệnh viện. Họ tán tỉnh nhau, chính xác là Dean tán tỉnh Cindy, theo một cách vừa có chút láu cá mà lại rất chân thành, lãng mạn khiến cô xao động. Cindy đã từng một lần đau vì tình, không lâu trước khi gặp Dean. Khi Dean hỏi cưới cô, Cindy thú nhận cô đang mang bầu và không chắc cái bầu đó của ai. Nhưng Dean bảo, anh không quá quan tâm cái bào thai của ai, chỉ cần tình yêu của họ là đủ.
Thực ra, đoạn trên là tôi đi tắt đón đầu. Đầu phim, Derek kéo thẳng ta xộc vào phòng ngủ của gia đình nhỏ của Dean và Cindy cùng cô con gái bé bỏng Frankie. Ta dự cảm điều chẳng lành khi chứng kiến tiếng kêu ngoài hình của Frankie đang tìm chú chó nhỏ đã biến mất. Rồi cô bé bò vào nhà, đánh thức bố, đang ngủ trên ghế bố, với mái tóc thưa và gương mặt mệt mỏi, chắc sau một đêm say xỉn. Rồi hai cha con họ vào phòng ngủ, đánh thức Cindy dậy. Cô cáu bẳn và mệt mỏi vì thiếu ngủ, nhưng cũng bật dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, tỏ vẻ thất vọng cách Dean nuông chiều con theo kiểu rất trẻ con. “Em không muốn phai cùng một lúc chăm cả hai đứa trẻ con đâu”, cô nói. Rồi hai mẹ con nhanh chóng lên xe ra khỏi nhà, đến trường và đến sở làm, để lại Dean đang cáu kỉnh chửi bới một chiếc xe đang phóng bạt mạng qua con đường trước nhà họ.
Cứ thế, ta càng lúc càng trở thành kẻ dự phần trong cuộc đời của bọn họ. Dean xưa nay như một. Anh không có mục tiêu gì ở cuộc đời này. Tại sao phải cố đuổi theo danh vị, tiền bạc chứ? Anh không cần những thứ đó, anh chỉ cần một công việc đủ sống (đi quét sơn nhà), được uống bia buổi sáng, đốt thuốc như ống khói và làm chồng của Cindy, làm cha của Frankie. 6 năm, anh chẳng thay đổi gì. Anh vẫn là anh, gã charming guy như ta đã biết. Nhưng Cindy, cô gái thực tế, sau những mơ mộng của tình yêu ban đầu, lập tức phải đối mặt với thực tế khô khốc của cuộc sống, của cơm ăn áo mặc, của công việc y tá mệt mỏi, của người mẹ chăm sóc cô con gái nhỏ. Cuộc sống thực tế này bóp nghẹt Cindy, khiến cô luôn thiếu ngủ, mệt mỏi, và ta thấy dấu hiệu của những cơn stress triền miên trên gương mặt cô. Chỉ có Dean không thấy điều đó, chỉ có Dean không thấy được, hoặc không hiểu được nỗi thất vọng đang lớn dần lên trong Cindy về người chồng của mình. Trong một câu thoại, Dean nói với đám bạn đồng nghiệp làm nghề bốc vác, “Tao nghĩ rằng đàn ông luôn lãng mạn hơn phụ nữ. Nếu đàn ông gặp được người phụ nữ anh ta yêu, anh ta sẽ cưới cô ta làm vợ mà chẳng cần nghĩ gì. Cô ấy là nhất. Trong khi phụ nữ luôn lựa chọn những ‘option’ tốt nhất. Ý tao là, họ dành cả cuộc đời để đi tìm ‘Prince Charming’ nhưng rồi sau đó họ cưới một gã đàn ông có một công việc tốt và suốt ngày xà quần bên họ”.
Sự khác biệt về quan điểm sống giữa Dean và Cindy ngày càng khiến họ xa cách nhau về mặt tâm hồn, dù Dean luôn tìm cách để kết nối với vợ và yêu thương con gái hết mực, cho dù không chắc nó là con anh. Những cuộc tranh luận của họ luôn có nguy cơ biến thành cãi vã, vì không ai chịu hiểu ai cả. Cindy nói, sao anh không tìm một công việc tử tế, anh có khả năng mà, thậm chí là tài năng, sao anh không tìm một công việc ổn định? Dean trả lời, tại sao anh phải đi tìm một công việc ổn định, đó không phải là mục tiêu cuộc sống của anh. Anh không muốn làm chồng của ai khác ngoài em và làm cha của ai khác ngoài Frankie. Anh muốn sống cuộc sống của chính anh.
Những cuộc trò chuyện căng thẳng của họ, những va chạm và đổ vỡ dần dần xuất hiện khiến họ cách xa nhau hơn, nói chính xác, khiến Cindy rời xa Dean hơn. Họ lạc mất nhau trong bổn phận và trách nhiệm của đời thường. Và lạc nhau vĩnh viễn, khi Dean, với bản tính nhạy cảm, thiếu kiểm soát đã gây ra một vụ náo loạn tày trời ở bệnh viện nơi Cindy đang làm, khiến giọt nước cuối cùng tràn ly.
10 phút cuối của bộ phim, với tôi, là một trong những phân đoạn xuất sắc nhất của bộ phim này, và thậm chí là một trong những đoạn kết đau lòng nhất của những bộ phim tình-buồn mà tôi từng xem. Họ khóa chặt cửa trong căn bếp nhà bố của Cindy, nơi cô mang con gái và dọn đồ đạc về đây ở và chuẩn bị cho việc ly dị.
Dean nói trong tiếng nấc nghẹn, “em yêu, em đã từng hứa, em nhớ không? Em hứa, ‘cho dù cuộc sống tốt hơn hay tệ đi’. Em đã từng nói thế. Em đã từng nói vậy. Đó là một lời hứa mà”.
Cindy quay lưng lại phía Cindy, cố che dấu sự xúc động và nói, “em xin lỗi”.
Dean nói tiếp, “tất cả sự tồi tệ này là lỗi của anh, được chứ. Tất cả. Nhưng anh sẽ cố gắng để trở nên tốt hơn. Chỉ cần em cho anh thêm một cơ hội để anh có thể tốt hơn”.
Cindy đáp lại, “Em đã hết yêu anh rồi. Em chẳng còn gì còn lại cho anh nữa. Chẳng còn gì. Chẳng còn gì cả, chẳng còn gì cả cho anh ở đây”.
Dean đấm liên tiếp vào tường và nói trong nước mắt, “em chỉ nghĩ cho bản thân em thôi. Vậy còn Frankie thì sao? Em muốn nó lớn lên với một mái nhà tan vỡ? Đó là điều em muốn phải không?”.
Cindy đáp lại, “Em đang nghĩ cho Frankie”.
Dean: “Không, em chẳng nghĩ gì cho nó cả. Đây có phải là điều mà em muốn nó đối mặt khi lớn lên?”
Và tiếng Cindy đáp lại, trong sự run rẩy và nước mắt, “Em không muốn nó lớn lên trong một ngôi nhà mà bố mẹ của nó đối xử với nhau như thế này”.
Thế là hết.
Dean mở cửa bước ra ngoài, bởi anh biết rằng, mọi níu kéo của anh đã vô nghĩa hoàn toàn. Frankie nhoài người xuống để chạy theo anh, con bé khóc ngặt kêu anh quay trở lại. Phía sau là tiếng gọi con của Cindy. Dean quay lại, bày ra một trò chơi cùng chạy về phía Cindy xem ai nhanh hơn. Con bé rơi vào bẫy, chạy trước vào nhào vào vòng tay của Cindy. Cô bế nó quay vào nhà. Dean cố che dấu cảm xúc, quay lưng đi về hướng ngược lại. Hai kẻ đi ngược chiều nhau trong một khuôn hình out nét và mờ ảo thiếu sáng. Đó là hình ảnh cuối cùng ta được xem ở bộ phim này.
Chúng ta, những kẻ được mời tham dự chứng kiến trong phiên tòa kết tội tình yêu mà không biết nên đứng về phía kẻ nào. Bọn họ ai cũng có lý của mình cả. Sự tan vỡ nào cũng có lý do chính đáng cả. Và điều cuối cùng ta nhớ, chính là tình yêu của bọn họ. Như cách Derek cố tình sắp xếp những cảnh rạn vỡ hiện tại xen kẽ với những cảnh hạnh phúc của quá khứ, những cảnh ‘out of love’ của thực tại đối lập với những cảnh ‘full of love’ của 6 năm về trước. Và một cảnh đáng nhớ nhất, đáng yêu nhất, chemistry nhất giữa Ryan Gosling và Michelle Williams là cảnh bọn họ đang hòa vào nhau trong một khúc ca tình yêu. Dean, gãy cây đàn ukulele và cất tiếng hát giả thanh nhái giọng vui nhộn của bản “You Always Hurt the One You Love” cùng với điệu nhảy tap-dances ngượng nghịu nhưng tràn ngập hạnh phúc và tiếng cười trên gương mặt của Cindy. Phân cảnh đó được lặp lại một lần nữa, lần này chỉ có âm thanh, tiếng ngoài hình, lặp lại như cảnh mở đầu. Màn hình đen kịt chạy generic, chỉ còn giọng hát và tiếng cười của cả hai, voice-over, tiếng ngoài hình và để lại một câu hỏi lớn.
"You always hurt the one you love, do you?"
(to be continued, nếu còn hứng)

Lê Hồng Lâm (TP Hồ chí Minh)
Tập tin đính kèm:
p2.jpg
p2.jpg [ 105.67 KiB | Viewed 1137 times ]


Tập tin đính kèm:
p1.jpg
p1.jpg [ 140.59 KiB | Viewed 1137 times ]


Đầu trang
   
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic  Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 

Social Media

 0  0  0  0

MÚI GIỜ UTC+07:00


Đang trực tuyến

Users browsing this forum: Không có thành viên nào and 1 guest


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot post attachments in this forum

Tìm kiếm với từ khoá:
Đi tới:  
cron